Người đàn bà trước mặt cầm đèn đốt tinh dầu

Trong con ngõ chật hẹp này, mọi âm thanh bộ ấm chén cao cấp dù nhỏ đều có sức vang lớn. Và với một người đàn bà mù mọi giác quan khác lại càng trở nên tinh nhạy.

Mắt Giang mở to không tin vào sự thật bộ ấm chén cao cấp trước mặt. Cô cắn chặt môi, máu như muốn bật máu. Đôi tay cô giơ lên bần thần không điểm tựa, hai chân run rẩy, miệng cô lắp bắp:

– Mẹ, mẹ à…

Người đàn bà trước mặt Giang đang chập bộ ấm chén cao cấp choạng những bước đi vô thức, tay quờ quạng trong bóng tối tiền về phía đối diện Giang. Là cô gái vừa nhắc đến tên con trai bà… Bước hụt bước vội, chấp chới tiến lại nơi mà đôi tai của bà tự định tính được. Chân bà vấp phải một hố nhỏ, chới với, Lan đưa tay đỡ người đàn bà ấy, bộ ấm chén cao cấp ráo hoảnh nhìn ra con đường nhập nhòe những ánh sáng cao áp. Bà bấu chặt tay cô:

– Cô ơi, thằng Tiến… thằng Tiến của tôi, cô quen nó à? Cô vừa nhắc đến nó đúng không? Cô ơi!

Lan không trả lời, cô vẫn lặng lẽ nhìn ra đường, mệt mỏi với những gì đang diễn ra.

Lan không muốn biết về đèn xông tinh dầu

– Nó vẫn khỏe chứ cô, vẫn khỏe chứ? Sao lâu cốc tách cafe rồi nó không về thăm tôi? Cô bảo nó về thăm tôi đi? À không, nói với nó là cố gắng học hành, tôi với cái Giang vẫn đợi nó về.

Bà bám chặt hơn vào tay Lan, như cốc tách cafe níu, cố kéo. Đôi mắt mờ đục hoen ra những giọt nước mắt vốn đã khô héo, bà không quay lại nhìn Giang:

– Giang, con lại đây đi. Con bảo với cô cốc tách cafe  nhắn với Tiến giùm mẹ đi!

– Mẹ…

Giang òa khóc, nước mắt ứa ra, cô cốc tách cafe chạy lại ôm chầm lấy bà từ phía sau. Hơn bao giờ hết Giang cảm nhận được nỗi đau đắng nghét trong lòng người mà cô vẫn tha thiết gọi bằng mẹ. Lòng Giang đặc quánh lại, cô không nghĩ được gì nữa.

Nước mắt làm tê cứng mọi giác quan. Nước mắt rỉ ra http://gomhailong.vn/den-xong-tinh-dau đèn xông tinh dầu bằng điện xối vào những vết thương đang bật máu trong tim. Buốt. Nhói. Đến tận óc.

– Nào, con đừng khóc. Tiến nó sẽ về thôi. Con đèn xông tinh dầu bằng điện hỏi thăm cô ấy tình hình của nó đi. Nó vẫn khỏe lắm, phải không cô? Con trai tôi ngoan giỏi lắm cô nhỉ?

Bà lại tiếp tục lay mạnh cánh tay Lan, day dứt đèn xông tinh dầu bằng điện và siết chặt như cố kìm, cố nén, lại như cố vớt vát một hi vọng cuối cùng.

– Anh ta chết rồi.

Cánh tay của Giang giơ lên, đáp mạnh đèn xông tinh dầu bằng điện xuống má Lan. Nhưng những lời đã nói ra không còn kịp thu lại. Mọi thứ đã vỡ bung như đến lúc nó phải vậy.

Leave a Reply

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *