Đọc Truyện Sở Kiều Truyện Phần 2 Chương 8

Tác giả: Bánh lục bình - Sở Kiều Truyện VNFC* Nghiêm cấm sao dưới những hình thức! giả dụ admin phát hiện reup, fic có khả năng sẽ bị dừng vô thời hạn.---------------------------❤ CHƯƠNG 8: HOA TÀN NGỌC TẪN ❤Vó chiến mã vội vã, lớp bụi tung mù mịt, cát bụi vần vũ khiến người ta cố gắng lắm cũng chẳng thể mở nổi mắt.

Bạn đang xem: Đọc truyện sở kiều truyện phần 2 chương 8

Khi còn cách cổng thành vài ba trăm thước, bộ đội gác thành đã tự giác mở cổng đến đoàn tín đồ tiến vào. Dù trong tởm thành mà phần nhiều người đó vẫn siết chặt cương ngựa, không thay đổi tốc lực, hướng hoàng cung cơ mà tiến."Cung nghênh Lạc vương vãi hồi kinh!!!"Lính gác trước cổng hoàng cung quỳ rạp bên dưới chân ngựa chiến của kẻ vừa xuất hiện. Phái nam nhân với gương mặt bé gò, hốc hác, gồm đôi phần xanh xao, hai con mắt lơ đễnh chú ý một lượt bao quanh như search kiếm điểm an toàn mới bình tâm xuống ngựa."Đại ca""Hoàng muội"Tiêu Ngọc mừng rỡ, chổ chính giữa trạng như trút vứt được chút lo lắng. Lương đế chầu ông vải là chuyện chỉ trong ngày một ngày hai, Tiêu Lạc, nhỏ trưởng của Lương đế, đại hoàng tử Đại Lương được triệu từ khu đất phong, mau lẹ hồi kinh. Xưa nay, số đông hoàng tử được phong vương, giao đất phong, chỉ được phép hồi tởm khi bao gồm thánh chỉ còn hoàng đế. Trong cả khi hoàng đế băng hà, nếu không tồn tại thánh chỉ cơ mà tự ý hồi kinh, đó đó là khi quân phạm thượng. Lương đế nhỏ xíu nặng đến cả thần trí ko minh mẫn, còn trọng điểm trí nào nhằm triệu Tiêu Lạc về kinh. Cũng ko biết bằng cách nào, Tiêu Ngọc và hoàng hậu đã lấy được thánh chỉ triệu Lạc vương vãi hồi ghê từ thánh thượng. Hắn trở về cũng là việc ở đầu cuối trong kế hoạch tiêu diệt Tiêu Sách cơ mà Tiêu Ngọc vẫn vạch sẵn.Trời sinh yếu hèn ớt, trong nhỏ mắt của Lương đế, Tiêu Lạc dù cho là con trưởng dẫu vậy lại không được xem như Tiêu Sách. Trái lại, Lương đế lại để trọn lòng tin và tương lai của tất cả Đại Lương lên một hoàng tử mà hình thức chẳng dường như gì sẽ giữ lại được được thiên hạ nhưng mà tổ tiên hàng ngàn năm đã nhỏ xíu dựng. Lúc Tiêu Sách lên ngôi Thái tử, đó cũng là cơ hội Tiêu Lạc được phong hiệu Lạc Vương, cử đi đất phong. Từ đó, chỉ tất cả duy độc nhất vô nhị hai lần được hồi kinh, lần đầu tiên là khi hậu phi bệnh nặng, bởi thương nhớ con trai nên hoàng thượng mủi lòng chiều theo ý nguyện. Lần lắp thêm hai, chính là hiện tại. Nhưng mà lần nào cũng đều có sự nhúng tay ít nhiều của hậu phi và Tiêu Ngọc.Tiêu Lạc cũng tự nhận ra rõ phiên bản thân mình cần thiết cáng xứng đáng nổi một quốc gia, cần xưa nay hắn vẫn yên phận có tác dụng một Lạc Vương, yên ổn mà sinh sống tại đất phong. Vì thế, khi nghe tới được planer của Tiêu Ngọc, hắn vô cùng hoảng hốt. Dù cho có mười mẫu mạng, Tiêu Lạc cũng chưa từng nghĩ mang đến chuyện giết Thái tử để chỉ chiếm ngôi."Hoàng muội. Bởi vậy là đại nghịch bất đạo. Là nghịch lại ý trời. Vạn lần quan yếu được."Tiêu Ngọc vẫn biết vị đại ca của mình không có cái lá gan đó, chính vì như vậy mà mọi câu hỏi ả hồ hết tự bản thân suy tính, đặt Tiêu Lạc trong trường hợp chuyện đã rồi. Lần này, vụ việc đã khẩn cấp. Nếu chưa hẳn tình thế ngàn cân treo gai tóc thì ả cũng thật sự mong muốn cứ kết liễu Tiêu Sách trước, tiếp đến mới tính kế nhằm Tiêu Lạc được triệu về kinh, tiếp cai quản ngôi vị Thái tử."Đại ca, ta ko hại bạn thì người chắc chắn rằng sẽ sợ hãi ta. Nếu chúng ta không đi trước một bước, thì lúc Tiêu Sách lên ngôi, họ sẽ các chỉ tất cả đường chết""Hoàng đệ sẽ không giống như vậy đâu. Bọn họ không bắt buộc vì ngôi vị Thái tử mà tương tàn. Không được!"Chỉ bắt đầu nghe được âm mưu của Tiêu Ngọc mà toàn bộ cơ thể Tiêu Lạc đang run rẩy giá buốt ngắt. Cũng cũng chính vì cái gan quá nhỏ như vậy nhưng mà Lương đế thấy ở con trai trưởng của bản thân không hề gồm phong phạm của một bậc đế vương. Giả dụ Tiêu Ngọc bù đến hắn một ít dã tâm, một ít thông minh, một ít liều lĩnh, dám chừng hắn cũng có thể có thể đối đầu công bằng với Tiêu Sách."Đại ca, muội sẽ tính kỹ rồi. Huynh cứ lặng tâm, đa số chuyện rồi đã ổn thôi".Mặc mang đến Tiêu Ngọc trấn an, Tiêu Lạc vẫn lo sợ với đa số ý nghĩ về vừa xẹt qua đầu mình. Nếu như thành công, hắn chần chừ mình sẽ làm nỗ lực nào cùng với ngôi vị Thái tử, sẽ cầm nào lúc hắn đứng ở phần cửu ngũ chí tôn. Còn nếu như thất bại, hắn ngay cả nghĩ cũng ko dám.---

Mùa đông mang lại sớm trên những bức tường chắn thành trơ trụi của Đại Lương. Tiếng gió gào thét quật trong đêm, sương giá che xuống cây cối. Những khi chỉ sau một đêm, một cây hoa vốn khỏe mạnh sinh sôi nảy nở, lập tức đã úa tàn như trúng bắt buộc một một số loại kịch độc.Bên quanh đó tẩm năng lượng điện của hoàng đế, quần thần thuộc mười vị thái y đứng mặt ngoài. Mỗi một fan quay ra, lại sở hữu một kẻ cách vào, mà lại ai khi trở ra cũng từ chối bất lực."Hoàng hậu nương nương, chúng thần bất lực, Bệ hạ... E rằng ko qua nổi đêm nay"Hoàng hậu buông thõng cánh tay, đôi chân dường như không còn sức, nhị cung con gái phải mau chóng mang đến đỡ xuống ngồi kề bên trường kỷ. Chú ý sắc mặt của bà ta, cả tía người Tiêu Sách, Tiêu Ngọc với Tiêu Lạc những hiểu vị thái y cơ vừa nói chuyện gì. Trong phút chốc, Tiêu Ngọc nở một nụ cười bí ẩn và phóng góc nhìn hiểm độc về Tiêu Sách. Hôm nay, không chỉ có có một bạn về gặp mặt tổ tiên của Đại Lương.

Sở Kiều vờ vịt bị trọng thương, nghỉ ngơi trong điện của bản thân mình suốt 1 thời gian, chính vì như vậy nàng cũng không phải đụng khía cạnh với hậu phi hay Tiêu Lạc. Chừng đó thời gian cũng đầy đủ để cô bé suy tính, tương kế tựu kế đối phó với Tiêu Ngọc.Đêm black u tịch, cả hoàng cung đầy đủ đang theo dõi khoảng thời gian rất ngắn ngọn đèn lớn bên trong tẩm điện kia vụt tắt. Khoảng không gian hiu quạnh, thê lương che phủ cả hoàng cung. Sở Kiều thứ 1 tiên công khai minh bạch xuất hiện sau khi giả vờ bị mến cũng chọn cho doanh nghiệp một cỗ y phục trắng toát, vẫn đối lập trọn vẹn với red color như mong trêu tức kẻ không giống của Tiêu Sách.Ba huynh đệ, tỷ muội bọn họ tuy rằng hồ hết đang đứng trước đại điện, nhưng chổ chính giữa trí gần như đang ở chỗ Lương đế. Mọi cá nhân đều mang trong mình một mưu tính, một lưu ý đến riêng. Vành trăng khuyết color trà đục bị bít phủ vị mây mù, cạnh tranh lường tựa như lòng người. Tiêu Ngọc lờ đờ phóng góc nhìn dò xét tới Tiêu Sách, trong lúc Tiêu Lạc ở kề bên vẫn đang vắt gồng mình để nội tâm hạn chế lại nỗi thấp thỏm về planer hạ gần kề Thái tử."Hoàng đệ, sau đây Đại Lương yêu cầu trông cậy vào đệ rồi""Hoàng tỷ, Hoàng huynh... Bọn họ đều là bạn một nhà, tránh việc câu nệ tiếu tiết"Vào khoảng thời gian ngắn này Tiêu Ngọc vẫn rất có thể cười một phương pháp bình tĩnh trộn lẫn túng bấn hiểm, vẫn còn đó đó tự tôn của một công chúa. Bầy họ các đang đứng trong thâm tâm thế thăm dò đối phương, nghịch trò mèo vờn chuột. Duy chỉ tất cả Sở Kiều, đứng bên phía ngoài quan sát thật kỹ từng người một, không khỏi trào dâng một chút ý nghĩ giễu cợt."Cũng không thể biết khi nào ba người bọn họ mới lại sở hữu thể gặp nhau. Chi bằng bây giờ dùng rượu để tiễn biệt. Cũng là để chúc đến Đại Lương bọn chúng ta bình an vượt qua sóng gió""Được, tín đồ đâu, chuẩn bị rượu"Tiêu Sách phân phó mang lại hai cung thiếu phụ đứng phía sau, mà lại Sở Kiều sẽ nhếch miệng cười, khẽ ngoái đầu về phía Tiêu Ngọc."Không đề xuất đâu, tỷ sẽ sai người chuẩn bị sẵn rồi".Bẫy đã sẵn sàng sẵn, chỉ đợi con mồi là hắn rơi vào.Sở Kiều ko nói gì, chỉ trao đổi góc nhìn kín đáo với Tiêu Sách. Bạn nữ thoạt lùi lại vài ba bước, rước một hướng dễ ợt nhất để hoàn toàn có thể nhìn thấy hắn và quan sát những người dân còn lại. Sở Kiều rất có thể dễ dàng quan gần kề thấy thuộc cấp của Tiêu Ngọc với nét phương diện căng thẳng, tròng mắt đưa qua chuyển lại từ người chủ sở hữu mình lại thanh lịch Tiêu Sách, sau đó lại nhìn chằm chặp vào ba ly rượu trên mẫu khay bạc. Dù đêm xuống, trời đã chuyển sang đông, vậy nhưng mà trán với mai tóc của ả vẫn đượm mồ hôi. Chỉ gồm có kẻ đang che giấu chuyện u tối mới lo sợ người khác phát giác. Tiêu Sách phán đoán bao gồm chút vội vàng gáp, trái lại Sở Kiều vẫn cực kỳ bình tĩnh, khẽ đồng ý với hắn, thậm chí nụ cười của nàng còn tồn tại vài phần rạm sâu hơn cả Tiêu Ngọc.Ba ly rượu được rót đầy. Tiêu Sách vẫn cầm thản nhiên như mình không hề nghi vấn gì tấm thịnh tình bất ngờ từ vị hoàng tỷ. Tiêu Ngọc tự bản thân trao một ly rượu trong ly vàng đến Tiêu Sách, hai dòng ly bạc còn sót lại cho Tiêu Lạc và bản thân mình. "Vì Đại Lương...""Vì Đại Lương...""Vì Đại Lương..."Khi tía chiếc ly va vào nhau, Tiêu Sách đã chuyển ly rượu sát tới miệng, Sở Kiều lần đầu tiên thấy cụ thể được thú vui hiểm độc của Tiêu Ngọc.Sự việc sau đó diễn ra chỉ trong chớp mắt, mà quanh đó Sở Kiều không ai thực sự biết chuyện gì đã diễn ra. Sở Kiều phóng ra một mẫu châm bé dại đâm xuyên ngay lập tức huyệt Mệnh Môn của Tiêu Sách.

Xem thêm: Entry Level Là Gì - Mang Đến Những Lợi Ích Gì Cho Doanh Nghiệp

Vận tốc phóng châm nhanh tới nấc Tiêu Sách không đủ thời gian uống ly rượu. Tiêu Sách bất ngờ phun ra một bụm ngày tiết tươi, đổ gục rồi lăn xuống vài bậc thềm trước cửa ngõ đại điện trong sự gớm hoàng của tất cả mọi người, thậm chí còn cả Tiêu Ngọc. Lúc tiếng ly rượu lách cách va đụng vào đất vươn lên là mất, thì cả đại điện với quân lính bao phủ đều bị giờ đồng hồ hét mập của Sở Kiều làm cho chú ý:"Tiêu Sách!!!"Tiếng hét của Sở Kiều khiến cho cả Tiêu Ngọc, Tiêu Lạc cùng kẻ thủ túc đang bê mẫu khay rượu hoảng hốt làm rơi bọn chúng xuống đất. Quân lính ngay lập tức vây hãm xung quanh. Bá quan lại văn võ đã túc trực phía bên ngoài tấm điện của Lương đế cũng mau lẹ xuất hiện. Tôn quá tướng vẻ mặt stress vội vã chạy tới, thấy Tiêu Sách gục dưới những bậc thềm, bao quanh thẫm toàn tiết tươi thì nét mặt vốn đã căng thẳng mệt mỏi nay càng thêm vài phần gánh nặng. Sở Kiều thấy mọi bạn đã đông đủ, vẫn cố tình hét bự thảm thiết:"Người đâu, nhanh gọi Thái y, thái tử trúng độc"Tôn Đệ nghe thấy nhì chữ "trúng độc" thì khiếp hoàng nhìn xung quanh, trường đoản cú Tiêu Ngọc, Tiêu Lạc, tới bình rượu lăn lóc bên trên nền gạch."Trúng độc, vì ai hạ?"Tôn Đệ hét rống lên, khó ai suy nghĩ vị vượt tướng đức cao vọng trọng, tuổi tác đã tăng cao lại rất có thể phát ra thanh âm tởm hãi mang đến nhường đó.Sở Kiều vờ điểm nhì huyệt đạo ngay bên mạng sườn của Tiêu Sách mong mỏi ngăn độc, hóng Thái y cho tới chấn trị. Ánh đôi mắt đỏ ngầu, phẫn uất chỉ tay thẳng phía Tiêu Ngọc."Tiêu Ngọc, ngươi thật độc ác. Ngay cả Thái tử cũng dám hạ sát"Lãnh khí quét qua, Tiêu Ngọc rùng mình run rẩy, liên tục khước từ lẩm bẩm"Không thể nào! bắt buộc nào!"Xung quanh bước đầu vang lên số đông tiếng rầm rì của binh lính, của bá quan, mấy cung con gái đứng gần này cũng đang chỉ trỏ thủ thỉ bàn tán."Không nên ta! chưa hẳn do ta làm"Thuộc hạ của Tiêu Ngọc hoảng hốt quỳ xuống, body run rẩy. Tiêu Lạc lo lắng tới mức phải phụ thuộc vào cột trụ trước đại điện mới có thể đứng vững."Uống rượu là vì ngươi nói. Rượu cũng là do ngươi với đến. Không phải ngươi hạ độc thì còn có thể là ai?"Sở Kiều vừa kết thúc lời, nhị vị Thái y khía cạnh cắt không còn hột máu gấp vã quỳ xuống ở kề bên Tiêu Sách. Tôn Đệ cùng các bá quan khác còn chưa đủ thời gian nắm rõ được chuyện gì đang ra mắt thì cả nhì vị thái y phần đa quỳ rạp xuống, mồm miệng ấp úng:"Thái... Tử... Thái .... Tử... Chết... Rồi"Tiêu Ngọc xụi lơ quỳ rụp xuống nền đá. Tiêu Lạc nghe vậy tức thời lập tức chết giả xỉu. Đám quân nhân xung quanh hàng loạt hạ gươm giáo, quỳ xuống. Tôn Đệ nhìn Tiêu Ngọc với góc nhìn dành mang đến kẻ thù, hận quan yếu xông ngay lập tức lên bóp bị tiêu diệt ả. Ông ta quắc đôi mắt giận giữ quan sát Tiêu Ngọc, mồm gằn lên từng chữ một."Thái... Tử...chết...rồi"Giữa vòng vây bá quan tiền và hàng nghìn quân lính, Tiêu Ngọc run rẩy, thấp thỏm chỉ lặp đi lặp lại những câu giống nhau"Không đề nghị ta. Chưa phải ta..."Sở Kiều tránh tay ngoài Tiêu Sách, đứng trước khía cạnh đối hóa học với Tiêu Ngọc. Tình nắm này, nàng đã không còn là bạn nữ nô ngày nào bại bên dưới tay ả dưới mật thất của Thanh tô viện nữa."Ngươi còn bao biện chưa hẳn do người làm. Thái tử đã khỏe mạnh, vì sao vừa uống rượu của ngươi lại trúng độc. Bởi vì sao lại chỉ gồm mình hắn trúng độc""Không đúng! gồm kẻ hãm sợ ta"Thinh không vang báo cáo cười nhạt khinh thường bỉ của Sở Kiều:"Hãm sợ ngươi. Có lẽ nào độc này là chân tay của ngươi bỏ vào?"Tôn Đệ phẫn nộ rống lên một tiếng: "Người đâu, đem tiện tì này ra ngoài, chém!"Kẻ tôi tớ trung thành với chủ trong hoảng sợ giãy giụa gào thét:"Không phải. Thái tử không hẳn vì rượu nhưng trúng độc. Đoạt hồn đơn uống vào bị tiêu diệt thần lừng chừng quỷ ko hay. Sẽ không còn thổ huyết bởi vậy mà bị tiêu diệt đâu. Không phải ta, chưa hẳn ta..."Tiêu Ngọc đơ mình nhìn sang kẻ ở trong hạ, các chiếc cần nói lại không nói, các cái không thể nói lại vẫn nói toàn bộ."Đoạt hồn đơn? Tiêu Ngọc công chúa còn gì khác để chối biện hộ nữa không?" - Sở Kiều thấy rõ sự thịnh nộ thậm chí điên loạn trong mắt Tôn Đệ, nhân thể thể thuận nước đẩy thuyền.Tôn Đệ cất giọng uy nghiêm của người đầu tàu bá quan liêu trong triều đình. Khung trời trong phút chốc chỉ với một màn black kịt trước mặt Tiêu Ngọc. Hợp lý cả đời nhưng ở đầu cuối vẫn là bại đằng sau sự thông minh của bao gồm mình."Người đâu, giam Tiêu Ngọc vào thiên lao, đã định tội sau"---

Điện Thái tử chỉ với lại Sở Kiều và tuỳ thuộc thân tín của Tiêu Sách bên xác của hắn. Sở Kiều nhét một viên thuốc nhỏ tuổi vào miệng Tiêu Sách. Nửa canh giờ đồng hồ sau, dung nhan mặt trắng bệch như tượng của hắn dần hồng hào, mang lại chút sinh khí. Khóe miệng lại vô thức khẽ cong lên.Đôi mí mắt của hắn lay động, thủ công đứng sát bên mới rất có thể thở một chiếc nhẹ nhõm, giả cỗ kích động thông báo cho toàn bộ mọi fan rằng Thái tử công ty hắn phúc béo mạng lớn, vẫn đến âm ti gặp diêm vương nhưng chưa tận số nhưng mà quay về. Cặp mắt hồ ly của Tiêu Sách dần dần mở ra. Hắn khẽ thở dài, ải này đối với hắn trái thật khó đi."Ngươi thấy nắm nào rồi?""Như từ bỏ quỷ môn quan liêu trở về" - Vừa từ chỗ chết trở về cơ mà ngay chớp nhoáng hắn rất có thể cười cợt. Trong khi đó cả hoàng cung hầu hết bàng hoàng. Nếu như thật sự hắn chết, cảnh xa tương lai của Đại Lương, trong cả trọng thần như Tôn Đệ cũng không đủ can đảm nghĩ đến."Tiêu Ngọc định sử dụng Đoạt hồn đơn để giết mổ ngươi. Độc kia uống vào sẽ không tồn tại dấu hiệu gì, ngươi đang từ từ bỏ ngủ sâu, rồi tắt thở. Ta dám chắc bầy họ đã đổ tội đó đến ta. đến nên, châm độc khi nãy ta dùng bao gồm tẩm Đoạn hồn tán, dùng nó để khiến ngươi ngay chớp nhoáng tắt thở, y như người sẽ chết. Tiếp nối vẫn có thể dùng Hồi hồn solo cứu ngươi..."Sở Kiều vừa nhắc lại kế hoạch của bản thân cho Tiêu Sách, vừa thoáng cồn lòng nhớ lại ký kết ức xưa cũ. Ngày đó, Vũ Văn Nguyệt cũng dùng phương pháp này để cứu vãn nàng. Chỉ bao gồm điều, thời điểm đó không một ai cho phụ nữ biết y hệt như lúc này. Sở Kiều với Tiêu Sách ở bên trong điện, vẫn nghe thấy rõ thanh âm huyên náo, cấp vã mặt ngoài. Cũng phải, trong một đêm, hoàng thái tử bị ám sát, còn may ông trời mến xót mà lại không chết. Nhà vua thì như ngọn đèn trước gió. Công chúa thì bị giam vào thiên lao. Bởi vậy là quá đầy đủ cho cho 1 ngày. Bên ngoài truyền mang lại tiếng bước chân, lát sau đó 1 thái giám già nghiêm nghị cúi đầu trước Tiêu Sách:"Thái tử điện hạ, đại vương truyền khẩu dụ, vụ vấn đề hành ưng ý này vì chưng ngài toàn quyền xử trí, không có ai được can thiệp"Hắn thoáng quan sát Sở Kiều, tiếp nối tự để ý đến thiệt hơn. Sở Kiều giúp hắn ngồi dậy, lựa sườn lưng vào gối. Thanh âm dù vẫn còn đấy chút run rẩy ngắt quãng dẫu vậy sự quyền uy trong đó đã hết chỉ là của một Thái tử:"Công chúa Tiêu Ngọc bởi dã vai trung phong riêng, hành ham mê Thái tử, nguy khốn cho quốc gia. Niệm tình đã từng có lần có công yêu cầu tội bị tiêu diệt được miễn, tước vứt thân phận công chúa, trục xuất ngoài Đại Lương. Sau này, vĩnh viễn ko được xoay về".Tiêu Sách vừa hoàn thành lời, giờ thái giám làm việc tẩm năng lượng điện của Lương đế vẫn truyền tới, điều mà lại hắn sẽ biết từ bỏ trước:"Bệ hạ bỏ mình rồi"Cùng thời điểm đó, vầng trăng khuyết trên bầu trời Đại Lương trọn vẹn bị nuốt gọn vày mây mù. Mười giờ chuông từ phía Đông hoàng cung vang lên, tất cả bá quan liêu văn võ, cung nữ, thái giám và cả Tiêu Sách trong điện Thái tử cùng hô một giờ vang vọng cả một góc thiên hạ."Ngô hoàng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế!!!"Đêm nay, Đại Lương sẽ đổi chủ!!!---------------------------P/s: Chúc mừng nhỏ bé Ngọc đã nhận caste trong fic của #Bèo.Sở Kiều sẽ chạm mặt lại Vũ Văn Nguyệt trong thực trạng nào? Mời đón hiểu CHƯƠNG 9: TAM QUỐC TRANH HÙNG vào buổi tối mai