Số phận an bài

Theo văn hóa truyền thống lâu đời vùng Á Đông, số phận con người đã được an bài bác từ trước, con bạn từ thời gian sinh ra đến lúc mất đi gần như chỉ là thuận theo sự an bài bác của sinh sản hóa mà phát triển, thiết yếu cưỡng cầu.

Bạn đang xem: Số phận an bài

Từ Cự Nguyên được Diêm Vương cho biết trước sinh tử mà vẫn không thoát khỏi ý Trời

Thời nhà Minh, tự Cự Nguyên tín đồ Nam Xương, tự là nuốm Phổ, đỗ ts năm Sùng Trinh, nổi tiếng về thư pháp, người thân họ Trâu mời ông mang lại để mở lớp dạy dỗ học. Trên phố đi, đoàn kiệu khiêng Từ Cự Nguyên gặp mặt một cơn gió lạ, thổi khói xe mù mịt. Đến lúc gió lặng thì đã không thấy từ bỏ Cự Nguyên đâu nữa.

Từ Cự Nguyên tỉnh giấc dậy, thấy một fan mặc trường bào, tay cố kỉnh thẻ quan cho đón ông cùng nói: “Minh phủ tạo ra cung điện, kính mời tiên sinh viết câu đối”.

Từ Cự Nguyên nghi ngại đi theo fan này, mang đến một chỗ như là nơi của bậc đế vương. Ở đó, có những tấm biển khơi câu đối đã thu xếp xong, chỉ nên chưa viết chữ.

Theo lệnh, từ Cự Nguyên viết lên hoành phi câu: “Nhất thiết duy trung ương tạo”, ý nghĩa sâu sắc là: hết thảy đều vày tâm tạo ra thành. Câu đối phía hai bên viết là: “Tác sự vị gớm thành tử án, nhập môn vì khả vọng sinh hoàn”, ý nghĩa là: sự việc chưa làm ngừng đã yêu cầu chết, mang đến cửa rồi vẫn ước ao sao còn được sống. 

Sau khi Từ Cự Nguyên viết xong, ông được chuyển tới gặp Diêm Vương. Diêm vương vãi xem chữ của ông chấm dứt thì siêu lấy có tác dụng hài lòng, suy xét nên tạ ơn như vậy nào. Từ Cự nguyên xin cho mẹ tạo thêm 1 giáp tuổi lâu (12 năm), Diêm Vương tức tốc đáp ứng.

Diêm vương xem chữ của ông xong xuôi thì cực kỳ lấy làm hài lòng, để ý đến nên tạ ơn như thế nào. Từ Cự nguyên xin mang lại mẹ tăng thêm 1 cạnh bên tuổi lâu (12 năm), Diêm Vương ngay thức thì đáp ứng. (Miền công cộng)

Lúc này, trường đoản cú Cự Nguyên đang biết mình đang ở âm tào địa phủ, thấy phán quan cố kỉnh sổ biên chép sinh tử, ngay lập tức xin tra giúp mình một chút, phán quan liêu nói: “Đây là sổ ghi chép bạn chết bình thường, ông là bị tiêu diệt oan. Không có ghi vào sổ này”. Nói xong phán quan mang ra một cuốn sổ biên chép khác tất cả chữ Hỏa (火), trong những số đó viết: “Vào tháng kia ngày đó, từ bỏ Thần Nguyên bị chết cháy”. trường đoản cú Cự Nguyên hết sức sợ hãi, mong xin Diêm vương sửa lại.

Diêm vương vãi nói: “Đây là ý Trời. Ráng nhưng, ta lâm thời thời đáp ứng yêu mong của ông, cơ mà ông phải nhớ kỹ ngày giờ, mang lại lúc đó tránh tiếp cận lửa là được”.

Từ Cự Nguyên cảm ơn cùng từ biệt Diêm Vương. Trở về, ông nhanh lẹ chạy tới bên họ Trâu. Chủ nhân thất kinh, hỏi: “Một trong năm này tiên sinh đi đâu vậy? Mấy fan kiệu phu bởi ném tiên sinh đi, bị người bẩm báo mang đến quan phủ, vì bao gồm điều nghi vấn nên họ đã trở nên giam giữ trong lao tù giam vào trấn một thời hạn rồi”. từ Cự Nguyên nói hết duyên do sự tình, rồi đi mang đến quan phủ, giải thích mọi câu hỏi rõ ràng.

Thời đó, Hùng Văn Kỷ là tín đồ cùng huyện với tự Cự Nguyên, hiệu là Tuyết Đường, là Lại bộ Thị Lang đang về hưu, nhàn nhã cư sống nhà. Một ngày, Hùng Văn Kỷ mời từ bỏ Cự Nguyên cho uống rượu, không uống xong, Hùng Văn Kỷ thốt nhiên không uống nữa, rồi nói: “Bụng tôi nhức quá, quan yếu tiếp ông nữa rồi”.

*
Một ngày, Hùng Văn Kỷ mời tự Cự Nguyên mang lại uống rượu, không uống xong, Hùng Văn Kỷ tự dưng không uống nữa, rồi nói: “Bụng tôi nhức quá, chẳng thể tiếp ông nữa rồi”. (Epoch Times)

Từ Cự Nguyên nói chơi rằng: “Cổ đại có Thái Tể Bì(1), bây giờ lại gồm Thiếu Tể Bệnh(2) sao?” Hùng Văn Kỷ nghe vậy cảm thấy rất không vui. Tự Cự Nguyên trước lúc về, có viết lại một bài thơ Đường tứ xuất xắc “Thiên tô Điểu Phi Tuyệt”(3) của Liễu Tông Nguyên lên vách tường. Chỉ bao gồm điều ông viết trái lại bốn câu thơ đó, thành ra, bốn chữ cuối câu ghép lại thành “Tuyết ông diệt tuyệt”. Hùng Văn Kỷ thấy được bốn chữ này, nên trong trái tim ghi hận từ bỏ Cự Nguyên.

Sau khi từ Minh che về, từ Cự Nguyên lưu giữ lời nhắc của Diêm Vương, đặc biệt sợ lửa, nên không dám gần trang bị dụng bởi gỗ, sống trong núi xây một gian phòng đá, mang theo lương thực, ở trong nhà đá né tai họa. Lúc ấy, đàn cướp hoành hành, Hùng Văn Kỷ phái fan tung tin đồn, nói trong đụng ở núi Tây đánh của từ Cự Nguyên giấu không ít vàng. Bọn cướp nghe vậy, liền lên Tây Sơn cướp bóc, kết quả không tìm thấy vàng, lũ chúng đã cần sử dụng mỏ hàn thiêu đốt body toàn thân Từ Cự Nguyên, khiến ông chết cháy.

Tiền kiếp vô ý ngay cạnh sinh, mặc dù lập bầy cầu cúng cũng không thoát ra khỏi số phận đoản mệnh

Trịnh Châu, Hà phái nam thời đơn vị Thanh có mái ấm gia đình Vương phú hộ cực kì giàu có. Tuy phong lưu là thế, nhưng mà lão vương vãi chỉ sinh được duy nhất một cậu con trai nên hết mực cưng chiều. Lão Vương đầu tư cho con học hành đến nơi đến chốn, lại mời thầy tốt nhất có thể về dạy dỗ võ, những mong mỏi ngày nào đó công nên danh toại đỗ đạt cao có tác dụng quan to trong triều. Ko phụ lòng phụ vương mẹ, cậu quý tử vô cùng chịu khó đèn sách, rèn luyện kiếm pháp, có thể nói rằng là văn võ song toàn, khiến lão Vương cực kỳ hài lòng.

Tới ngày chuẩn bị lên gớm dự thi, lão vương mở tiệc bự đãi mừng cả làng, người nào cũng tới chúc tụng công tử con nhà lão vương vãi sớm đỗ đầu bảng, có tác dụng quan to, vinh danh cả họ khiến lão Vương khôn xiết hài lòng.

Lão vương vãi mở tiệc mập đãi mừng cả làng, người nào cũng tới chúc tụng công tử con nhà lão vương vãi sớm đỗ đầu bảng, làm cho quan to, vinh danh cả họ khiến cho lão Vương vô cùng hài lòng. (Epoch Times)

Tuy vậy, trong các khách mời lại có một bạn tỏ vẻ cực kỳ trầm ngâm. Đó là vị pháp sư rất tốt xem tướng tá số buộc phải được lão vương vãi mời cho tới chỉ giáo, xem làm sao để cậu quý tử đơn vị mình đỗ đạt cao rạng danh tổ tông. Thấy vị pháp sư tỏ cách biểu hiện như vậy, lão Vương lo lắng hỏi: “Ngài thấy con trai tôi rất có thể rạng danh tổ tông tuyệt không?”.

Xem thêm: " Specialization Là Gì, Nghĩa Của Từ Specialization, Chuyên Môn Hóa (Specialization) Là Gì

Pháp sư yên lặng một lát rồi đáp rằng: “Tôi không cho là như vậy. Xét theo số mệnh của công tử, vày nghiệp tiền kiếp tương quan đến gần cạnh sinh buộc phải kiếp này nặng nề mà bền thọ”.

Họ vương vãi nghe vậy cảm thấy rất bất bình: “Sao lại có chuyện đó? Ngài hãy coi kỹ lại đi, hoặc bao gồm cách như thế nào lập đàn cầu xin bái tế, tốn từng nào tôi cũng sẵn lòng, miễn bé tôi công thành danh toại”.

Pháp sư rung lắc đầu: “Mọi việc đều vẫn định sẵn, số kiếp của công tử ko thể chuyển đổi bằng đều thứ đó. Hãy sớm cho công tử nương nhờ cửa Phật, cần cù tu hành may ra new trừ quăng quật hết nợ nghiệp. Công danh sự nghiệp tiền tài sẽ không thể bền, tôi khuyên ngài như vậy”.

*
Mọi vấn đề đều vẫn định sẵn, số kiếp của công tử không thể đổi khác bằng số đông thứ đó. Hãy sớm mang lại công tử nương nhờ cửa Phật, cần cù tu hành may ra bắt đầu trừ vứt hết nợ nghiệp. (Miền công cộng)

Lão vương vãi nghe thấy vậy thì không hài lòng, ông bao gồm duy độc nhất vô nhị một mụn nhỏ trai, là niềm hy vọng của cả dòng họ, làm sao rất có thể để nó đi tu, buông quăng quật hết tất cả được. Lão quyết định mời một pháp môn sư khác về lập bầy cúng cầu, xin hộ trì cho đàn ông bình an, ứng thí thành công.

Công tử bọn họ Vương lên gớm thành dự thi, quả nhiên đỗ Trạng Nguyên. Lão Vương vui lòng khôn xiết, mỉm cười nhạo hầu hết gì pháp sư từng cảnh báo mình. Bọn họ Vương đơn vị đã giàu có nay có quý tử có tác dụng quan Trạng, lão gặp ai cũng đều đắc ý, tức thời mở đại tiệc đón chào Trạng Nguyên.

Trong buổi tiệc ai nấy đông đảo vui vẻ, uống thỏa sức nhân thời cơ mừng vui này. Tân khoa Trạng Nguyên được rất nhiều người chúc tụng cho say mềm. Cho dù tiệc chưa vãn mà lại thấy khó chịu trong tín đồ nên cáo thoái về phòng nghỉ trước, bao gồm gia nhân dìu đi. Bởi tân Trạng Nguyên uống thừa say cần gia nhân buộc phải cõng trên lưng mới dịch rời được, trời buổi tối loạng quạng vấp bắt buộc bục, cả nhị đều bửa ngửa. Gia nhân thấy tân Trạng Nguyên không còn thở nữa thì vạc hoảng, cấp kêu tín đồ tới giúp. Lão vương vãi thất kinh vội mời lang y xuất sắc nhất cho tới thăm khám, tiếc cầm cố tân Trạng Nguyên té đúng nơi hiểm nên đang không thể qua khỏi.

Tiệc mừng thốt nhiên chốc biến thành đám tang. Lão Vương trong lòng vô thuộc đau xót, trong tiếc nuối khóc than của tất cả họ, lão hốt nhiên nhớ lại lời của vị pháp sư trước đây. Lo tang lễ cho quý tử xong, lão cấp thỉnh mời pháp sư tới và biết rằng ở tiền kiếp nam nhi độc nhất của chính mình đã vô tình ngộ ngay cạnh một người khi đi trên đường, và kiếp này bạn đó đầu thai làm gia nhân đơn vị lão nhằm đòi nợ.

Tân Trạng Nguyên bửa đúng nơi hiểm nên dường như không thể qua khỏi. Tiệc mừng đột nhiên chốc biến thành đám tang. Lão Vương trong tâm vô cùng đau xót. (Miền công cộng)

Con người sinh ra là tất cả số mệnh định sẵn dựa vào đức nghiệp mà họ tích làm việc đời trước. Nên mới gồm chuyện mỗi người một số phận, tín đồ nhiều đức thì làm cho quan lớn, sale phát tài hoặc sống lâu trăm tuổi, cả đời thuận buồm xuôi gió, bạn ít đức thì mang đến dù năng lực đến mấy cũng cả đời sống trong nghèo khổ, hay tệ bạc phận, cuộc sống ngắn ngủi. Vậy nên, dù ta gồm thu xếp cuộc đời chu đáo cụ nào, dựa trên luật nhân quả số mệnh người này vẫn sẽ ra mắt đúng như đã định, không thể thoát được.

Tuy vậy cũng không xuất xắc đối, fan xưa cũng đều có câu “đức năng thắng số”. Một bạn nếu gồm số phận bất hạnh, tuy thế nếu sống thanh cao, cần cù tích đức hành thiện thì rất rất có thể trời xanh sẽ sở hữu được an bài khác cho cuộc sống người này, có thể là kéo dãn tuổi thọ, về già sinh sống an nhàn, đời con cháu được hưởng vinh hoa phú quý. Đây là trời xanh gồm lòng từ bỏ bi mà đổi khác số phận cho tất cả những người đó chứ không hẳn người này “thắng thiên” như không ít người lầm tưởng.

Hoặc một con phố khác có thể thay đổi số phận như đã được vị pháp môn sư đề cập mang lại trong bài xích viết, đó là tuyến phố tu hành Phật Pháp. Mặc dù ngày nay, loạn Pháp mạt thế, kiếm được Phật Pháp chân bao gồm thật cạnh tranh lắm. 

Nam Minh

Chú thích: (1) Thái Tể Bỉ: tên là Bá Phỉ (hay Bá Bỉ), là bé cháu một gia tộc sống nước Sở. Sau vị gia tộc gặp mặt nạn, một mình Bá Phỉ trốn thoát sang trọng nước Ngô xin được nương nhờ. Nhờ vào Ngũ Tử tứ giới thiệu, ông ta được một chức quan ở kề bên vua Ngô Hạp Lư. Bá Phỉ là người tốt xiêm nịnh cần rất được lòng vua Ngô với được trọng dụng. Quanh đó ra, Bá Phỉ lại là fan rất tham lam, xuất xắc vơ vét tiền bạc. Thừa tướng Văn Chủng của nước Việt đang đút lót các vàng bạc đãi để Bá Phỉ nói đỡ cứu vãn vua Việt là Câu Tiễn thoát bị tiêu diệt khi nước Việt bị nước Ngô vượt mặt và trong tương lai chính Bá Phỉ đã giúp cho Câu Tiễn ra khỏi thân phận bé tin quay trở lại nước Việt. Về sau nước Việt khử nước Ngô của Phù Sai. Câu Tiễn sẽ tịch thu hết gia tài của Bá Phỉ sung công, phế thành dân thường.

Sau này, nhiều người tiêu dùng từ "Bá Phỉ" để mô tả tính cách của không ít người chỉ xuất sắc khua môi múa mép, chém gió chích chòe, tốt dùng lời nói để lừa phỉnh người khác.

Trong bài viết, tự Cự Nguyên nói vậy là bao gồm ý châm chọc Hùng Văn Kỷ.

(2) thiếu hụt Tể: Một chức quan tương tự với Thái Tể. Theo wikipedia: “Đến niên hiệu chính Hòa (1111 - 1118) thời Tống Huy Tông, đổi Tả bộc xạ thành Thái tể kiêm Môn hạ thị lang (太宰兼门下侍郎), Hữu bộc xạ thành thiếu tể kiêm Trung thư thị lang (少宰兼中书侍郎)”.

Có thể chức quan liêu của Hùng Văn Kỷ là “Lại bộ Thị Lang”, tương đương với chức thiếu Tể, yêu cầu Từ Cự Nguyên dùng biện pháp nói hoán dụ để châm biếm.

(3): Đây là bài bác thơ “Giang Tuyết” của Liễu Tông Nguyên. Nguyên văn:

Giang tuyết Thiên sơn điểu phi tuyệt, Vạn kính nhân tung diệt, Cô chu thôi lạp ông, Độc điếu hàn giang tuyết.

Dịch nghĩa:

Tuyết trên sông Giữa ngàn non, chim phiêu tuyệt mù trời. Bên trên vạn nẻo mặt đường tắt, vệt vết người vắng hẳn. Thuyền một mình có ông già mang nón lá áo tơi, một mình ngồi câu trên mẫu sông đầy tuyết lạnh.

Thời Đường Thuận Tông, sau khi “Cách tân Vĩnh Trinh” thất bại, Liễu Tông Nguyên bị giáng chức liên tục, tuy nhiên vẫn thủy chung duy trì một tinh thần bất khuất. Tựa như như hình hình ảnh ông lão trong bài thơ, thân ở địa điểm cô hàn nóng sốt vẫn tuân theo ý mình, tại khu vực mịt mờ ko bóng người vẫn bình chân như vại.

Từ Cự Nguyên lại viết ngược, và tứ chữ cuối “Tuyết ông diệt tuyệt” với ý niệm là ý chí của ông lão đã biết thành tuyệt diệt trong tuyết, ông cười chê Hùng Văn Kỷ rằng già rồi không hề giữ ý chí của một vị quan liêu Lại cỗ Thị Lang; khiến Hùng Văn Kỷ ôm hận vào lòng.