Số Phận Của Hồng

Cách Mạng văn hóa truyền thống ở Trung Quốc kéo dãn suốt 10 năm, tuy nhiên cao trào của cuộc biện pháp mạng này diễn ra từ năm 1966 – 1969. Cuộc bí quyết mạng này vì Mạo Trạch Đông phạt động, với mục tiêu “đấu tranh với thống trị tư sản trong nghành tư tưởng, thực hiện những bốn tưởng và lề thói new của thống trị vô sản để biến đổi diện mạo lòng tin của tổng thể xã hội”, trong số ấy Tứ Nhân Bang, tức “bè đồng minh 4 tên”, là hầu hết thành viên chuyển động tích rất nhất.Bạn sẽ xem: số phận của hồng

Mao Trạch Đông cùng Tứ Nhân Bang đã tạo nên đám Hồng Vệ Binh, đa số là những người dân còn trong tuổi vị thành niên, sử dụng chúng để thanh trừng bè phái, đấu tố, khủng bố trên toàn quốc, so với những ai không đi theo mặt đường lối của Mao, trong số ấy có những người bất đồng bao gồm kiến, những tướng lĩnh, các đảng viên kiên trung và cả các lãnh đạo cao cấp như quản trị nước lưu lại Thiếu Kỳ, tướng Bành Đức Hoài, Đặng đái Bình… cũng gần như bị chụp cho mẫu mũ bội nghịch động.

Bạn đang xem: Số phận của hồng

Trong suốt trong thời hạn từ 1966-1969, đám Hồng Vệ Binh này không phải tới trường mà trọng trách của chúng là đi đến các thành phố, làng quê trên khắp quốc gia để đấu tố ngẫu nhiên ai bị cho là phản động, cản lại đường lối “cải cách” của Mao. Vị trí nghỉ của bọn chúng là các trường học. Đi mang lại đâu chúng cũng được ăn uống vì các bếp bên trường được lệnh cung ứng thức ăn uống miễn phí cho chúng. Đấu tố ai là quyền của chúng. Gần như đứa con trẻ này, ngày hôm trước chỉ có thể bước đi học, vui đùa cùng bạn bè, dẫu vậy khi đổi mới Hồng Vệ Binh, bọn chúng có quyền lực vô hạn, quyền lực lớn hơn tất cả mọi quyền lực tối cao khác.


*

Công an, quân đội nhận được thông tư của “bè đồng chí bốn tên” không được phép can thiệp vào mọi hoạt động của lũ quỉ đỏ Hồng vệ binh này. Bọn chúng không cần bất cứ chỉ thị nào núm thể. đam mê đấu tố ai thì chúng cho nhà lôi họ ra đấu tố với hồ hết hình phạt khủng khiếp, khốn nạn nhất. Để ai sống, bắt ai bị tiêu diệt là quyền của chúng. Chẳng gắng mà một vài lãnh đạo của đảng cộng sản và chính phủ trung hoa như vợ ông xã Lưu thiếu Kỳ, nguyên soái Bành Đức Hoài, thậm chí cả Đặng đái Bình và nhiều lãnh đạo thời thượng khác, cũng trở nên chúng mang lại nhà lôi ra xử. Nhiều người đã bị tiêu diệt dưới bàn tay độc ác của chúng.


*

Vợ của một lãnh đạo đảng ở địa phương bị hồng vệ binh tiến công đập và đưa ra “tòa án biện pháp mạng”. Ảnh: internet

Cùng thời khời kỳ đó Mao Trạch Đông đang ra quyết định xóa sổ tất những các cấp bậc quân hàm vào quân đội, từ nguyên soái đến binh nhì chỉ đeo hai miếng huyết đỏ trên ve áo. Bầy quỉ đỏ này gấp rút nhận ra quyền lực không nhỏ của mình. Chúng xả thân các trận chiến tố, hủy diệt những di tích lịch sử lịch sử, đốt những kho báu sách quí báu bởi vì chúng cho rằng đó là tàn tích của phong kiến. Chỉ việc ai kia biết một trang bị tiếng nước ngoài, tủ sách trong nhà có những cuốn sách bởi tiếng nước ngoài, … sẽ đủ là kẻ thù của chúng.


*

Một cảnh đốt tượng Phật trong cách mạng Văn hóa. Ảnh: Internet
*

Cách mạng Văn hóa khiến cho vô số người trung hoa phải chịu bức hại tàn khốc. Ảnh: internet

Cuối năm 1968, nhấn thức được triệu chứng nguy hiểm, tương tự như những hoạt động của Hồng Vệ Binh vẫn vượt thừa sự kiểm soát điều hành của mình, Mao Trạch Đông cùng bè lũ của ông ta vẫn phát động phong trào “Tiến về nông thôn”, đưa các Hồng cảnh vệ về những vùng sâu, vùng xa, bảo rằng để bọn chúng lao động, học hỏi và giao lưu kinh nghiệm của các người công nhân, nông dân. Thực tế của trò này là điều chuyển các Hồng cảnh vệ từ thành phố về nông thôn, vị trí chúng ít có chức năng gây loàn nhất, nhằm khống chế chuyển động và ảnh hưởng của chúng, giam lỏng bọn chúng tại phần đa vùng đó.

Xem thêm: Trương Huệ Vân - : Cô Tiểu Thư Giàu Có Hàng Đầu Vn

Lúc đầu, những đứa hăng say bắt tay vào “công cuộc mới” vì chưng tin rằng bọn chúng đang tiến hành ý nguyện của Mao. Dần dần dần, từ địa điểm chỉ đi lang thang đây đó để đấu tố, để phá phách, không phải lo mang lại chỗ ngả lưng, không hẳn lo đến vụ việc ăn mặc, tuy nhiên giờ yêu cầu tự lo vớ cả, đề nghị ngủ ở trong nhà dân trong đk chật chội, bất minh (vì nhà ở nông thôn trung hoa thời này thường là nhà đất, không tồn tại cửa sổ), phải lao hễ nặng nhọc, quần quật cả ngày, đề xuất nhiều đứa đã vứt trốn. Số đông kẻ này thường bị tóm gọn ngay tiếp nối và bị xử tử vị tội bội nghịch bội, nhằm làm gương cho hầu hết kẻ khác. Phần nhiều kẻ ko đủ dũng cảm chạy trốn thì, hoặc tìm con đường tự sát, hoặc cúi đầu chịu số phận.

Hồng vệ binh tan tung từ đó và về sau người dân china gọi bọn chúng là “Thế hệ quăng quật đi”.

Nhìn vào bối cảnh việt nam hiện nay, họ thấy Hội Cờ Đỏ có điều nào đấy khá như thể thời Hồng cảnh vệ của Trung Quốc. Bầy lãnh đạo cùng sản nước ta đang thực hiện những bé quỉ đỏ mất tính bạn này để triển khai những thủ đoạn đen tối. Chúng định dùng giải pháp “biển người” của quan thầy chúng mặt Bắc Kinh, cùng sự hung hăng, man rợ để áp hòn đảo những ai phòng đối chúng.

Ngoài lực lượng quỉ đỏ này còn tồn tại một lực lượng khác, hung bạo không kém. Đó là lực lượng “Thanh niên xung phong”. Cả hai lực lượng này đã trở nên nhà núm quyền trở thành những bé robot ko tim, hung hãn, sau sự bảo trợ của thiết yếu quyền, sẵn sàng làm tất cả mọi câu hỏi khi cơ quan ban ngành cần.

Rồi mang đến một ngày làm sao đó hầu như lực lượng này, sau khi đã bị sử dụng đến mức tối đa, chúng có khả năng sẽ bị nhà vậy quyền quăng quật bỏ giống như những vỏ chanh đã biết thành vắt kiệt nước. Thời điểm đó chúng sẽ cần sống trong cuộc đời ô nhục. ăn năn hận thì đã muộn rồi.