SỐ PHẬN CỦA LIÊN

bồi bổ - những món ngón Sản phụ khoa Nhi khoa phái nam khoa cái đẹp - bớt cân chống mạch online Ăn không bẩn sống khỏe
tienmadaichien.com - rộng 4 triệu lính Đức bị bắt, tống giam, và mang theo lao rượu cồn ở Liên Xô sau nạm chiến II. Họ đã đóng vai trò đáng kể trong việc cung cấp nhân lực tái thiết Liên Xô hậu chiến tranh. Và chưa hẳn ai trong những các tù đọng binh này cũng có cơ hội về được quê hương.

Bạn đang xem: Số phận của liên


Helmut Bon – một cựu lính Đức, phân tách sẻ suy nghĩ khi anh ta bị binh sỹ Liên Xô bắt được ở khu vực Pskov vào thời điểm tháng 2/1944: “Nếu tôi sinh sống sót, tôi sẽ sở hữu điều kiện mày mò những fan Bolshevik là như vậy nào. Có lẽ rằng chủ nghĩa cùng sản đích thực là tuyến đường lý tưởng mang đến nhân dân. Rốt cuộc, shop chúng tôi cũng đang làm những điều không nên trái”.


*

Chiến sĩ Hồng quân (bên phải) phát bánh mỳ cho tù đọng binh Đức (bên trái) trong tháng 8/1941. Ảnh: Getty.Bohn sống làm việc Liên Xô từ năm 1944-1947 với tư cách là tội phạm binh. Sau đây anh ta mô tả trải nghiệm của chính mình trong cuốn sách nhan đề “Ở Cánh cổng Cuộc sống”. Mặc dù nhiên, không hẳn tù binh Đức như thế nào lao rượu cồn ở Liên Xô cũng sống đến ngày cuối để viết được sách.

Nhân tố thay thế sửa chữa cho tổn thất của Liên Xô ngay trong chiến tranh

Sử gia Vladimir Vsevolodov viết: “Liên Xô coi tù hãm binh như nguồn lao động, như mối cung cấp nhân lực giao hàng nền ghê tế không chỉ trong chiến tranh mà cả vào thời kỳ hậu chiến”. Giới chức Liên Xô khi ấy đã tận dụng chính tù binh Đức để bù đắp cho những tổn thất về dân số của Liên Xô sau chiến tranh.

Tại hội nghị Tehran năm 1943, Stalin đã khẳng định con số tù hãm binh nhưng Liên Xô cần. Stalin lập luận rằng Liên Xô nên một “thành phần cố kỉnh thế” – khoảng chừng 4 triệu người Đức, những người này sẽ phải khôi phục lại những thành phố Liên Xô bị hủy hoại và nâng cấp ngành công nghiệp. Sử gia Elena Shmaraeva giữ ý, số lượng trên được giám sát và đo lường dựa trên con số xấp xỉ các binh lính Liên Xô quyết tử hoặc bặt tăm vào thời điểm ra mắt Hội nghị Tehran, cũng khoảng 4 triệu người.

Vào năm 1944, Liên Xô đã xây cất một chương trình lao động giành cho các tầy binh Đức.

Ngoại trưởng Vyacheslav Molotov viết đến Stalin: “Việc rút vài ngàn đơn vị lao động thoát khỏi nền kinh tế quốc dân của Đức từng năm vẫn tất yếu làm cho suy yếu đuối nền kinh tế tài chính đó cùng tiềm năng quân sự chiến lược của chúng”. Mặc dù nhiên, trong quá trình chiến tranh, rộng 3 triệu công dân Liên Xô đã biết thành bắt gửi sang phạm vi hoạt động Đức để lao rượu cồn nặng nhọc. Vì vậy Liên Xô ý muốn bù đắp đến điều đó, cũng như cho hàng chục triệu con người thiệt mạng vào chiến tranh.

Cục tù nhân binh và bạn lao cồn đã được thành lập và hoạt động ở Liên Xô trước lúc chiến tranh bùng nổ. Vào năm 1941, gồm 8 trại lao động cải tạo dành riêng cho tù binh nghỉ ngơi Liên Xô, nhưng con số tù binh tăng chậm rì rì chạp: khoảng tầm 10.000 vào thời điểm năm 1941 với năm 1942. Sau cuộc chiến Stalingrad và thành công của Liên Xô sinh sống vùng Don, con số tù binh tăng vọt: trên 200.000 người vào năm 1943 với hơn 800.000 người vào thời gian cuối Thế chiến II.

Hành trình bao gồm thức dành riêng cho một tội nhân nhân Đức là như sau: Từ nơi bị bắt, bọn họ được đưa đến các trại tiếp nhận và trung chuyển, rồi từ bỏ đó đưa tới các trại nghỉ ngơi sâu trong lục địa. Trong thực tế chiến tranh, đa số tù binh ở lại tại các trại tiền tuyến, sống trong lều hoặc hố cá nhân.

Helmut Bon viết: “Trước lúc đến trại, khẩu phần mỗi ngày của công ty chúng tôi là khoảng 1 lít xúp lỏng, 300 gam bánh mì cũ. Ngày đó, công ty chúng tôi được lệnh chẻ củi cho phòng bếp dã chiến của tín đồ Nga. Bữa tối chúng tôi có thêm chút trà nóng. Bọn chúng tôi, gồm khoảng tầm 12 tù túng binh, chịu sự thống kê giám sát của một phụ nữ thiếu úy Hồng quân.

Nhân lực nhiều và rất tốt được huy động rầm rộ

Vào năm 1946, gồm 240 trại lao động giành cho tù binh thuộc các quốc tịch khác biệt ở Liên Xô. Nơi đây nhốt hơn 1 triệu tù túng binh. Tuy nhiên, như vậy chưa đủ để trám vào mục tiêu 4 triệu nhưng mà Liên Xô ao ước muốn, cần nước này ban đầu thu giữ và đào tạo tù binh từ bỏ nước ngoài.

Vào năm 1944, sau khoản thời gian Hồng quân tiến vào bờ cõi Romania, phái nam Tư, Hungary, Bulgaria, và Tiệp Khắc, bộ Quốc chống Liên Xô chỉ định “huy rượu cồn và đào tạo tất cả các bạn Đức sinh sống trên lãnh thổ các nước trên, nam giới từ 17 mang lại 45 tuổi, thanh nữ từ 18 đến 30 tuổi, bất chấp quốc tịch”.

Sử gia Pavel Polyan viết rằng rộng 112.000 người đã được thu dìm từ những nước đó để tới lao hễ ở Liên Xô. Những người được huy động này được phép mang theo cho tới 200kg hành lý.

Xem thêm: Adobe Premiere Pro Cc 2018 With Crack Download, Adobe Premiere Pro Cc 2018 Crack (Free Download)

Sau chiến tranh, sử gia Elena Shmaraeva viết rằng cho tới 3,8 triệu tầy binh Đức bị giam cầm ở Liên Xô. Khoảng 2,4 triệu con người là binh lính và sĩ quan, bị giam trong các trại tù đọng binh, còn số còn sót lại là người dân tộc bản địa Đức thu dìm về từ những nước châu Âu với được cắt cử vào các “tiểu đoàn lao động”.

Tù binh xuất bản lại nhà máy, xây đập nước, con đường sắt, hải cảng... Bọn họ cũng xây và phục sinh nhà cửa, bao hàm các tòa căn hộ chung cư cao cấp cho nhân viên cấp dưới của bộ Nội vụ. Những tù binh Đức thi công sân chuyển động Dinamo nghỉ ngơi Moscow. Bọn họ cũng lao hễ trong nhà máy thủy tinh ngơi nghỉ Lytkarino, ngoại thành Moscow. Một tòa nhà lưu trữ tư liệu ngơi nghỉ Krasnogorsk (vùng Moscow) đang được xây cất dựa trên xây dựng của kiến trúc sư Đức Paul Spiegel.


*

Tù binh Đức diễu hành trên phố phố Moskva (Nga) vào năm 1944. Ảnh: Sputnik.Các siêng gia cao cấp như Spiegel đã có được Liên Xô lựa chọn để triển khai các nhiệm vụ phức tạp.

Sử gia Stefan Karner viết rằng vào khoảng thời gian 1946, rộng 1.600 chuyên gia cấp cao đã làm được giao về những ngành công nghiệp khác biệt của Liên Xô: “570 kỹ sư, 260 kỹ sư gia dụng và kiến trúc sư, khoảng chừng 220 kỹ sư điện, hơn 110 tiến sĩ vật lý cùng toán học, cũng giống như các môn kỹ thuật kỹ thuật”. Team này được hưởng điều kiện tốt hơn so với những trại tôn tạo và các “tiểu đoàn lao động”. Chúng ta sống vào thành phố, gần những khu công nghiệp hoặc những cơ sở mà họ làm việc, được trả lương, một nửa trong những số ấy là bằng đồng đúc DM. Mặc dù nhiên, bất cứ chuyên gia nào cũng rất có thể bị đưa trở về trại nếu quá trình của chúng ta không thỏa mãn nhu cầu được giới chức.

Các lao động Đức với cựu binh lực Đức bình thường thì làm việc tại các công trường xây dựng..., họ cũng rất được trả lương mang đến sinh hoạt tại Liên Xô. Chẳng hạn những cựu binh nhị được trả 7 rúp mỗi tháng, cựu sĩ quan v.i.p thì dấn 10-30 rúp. Số chi phí này là nhỏ nhoi, do một cốc sữa sẽ trị giá bán 2 rúp, với một song giầy tốt có giá trên 150 rúp. Vì chưng vậy những tù binh thông thường, vốn không sở hữu khả năng gì sệt biệt, bắt buộc tìm thêm cách để tồn tại.

Điều kiện thao tác làm việc tại những trại tất nhiên là rất cực nhọc khăn, vất vả. Tù đọng nhân Đức Reinchold Braun viết: “Ban đầu, chúng tôi phải hóa học gỗ lên 2 toa tàu vào một ca lao động, sau đó định mức thổi lên thành 3 toa. Shop chúng tôi buộc phải thao tác làm việc 16 tiếng một ngày, cả vào chủ nhật và ngày lễ. Shop chúng tôi về trại vào lúc 9, 10h tối, có thể cả thời điểm nửa đêm. Chúng tôi ăn tối bằng xúp lõng bõng rồi nằm vật dụng ra ngủ. Sáng sủa hôm sau, trung bình 5h, cửa hàng chúng tôi lại đi làm”.

Cựu sĩ quan tiền Heinrich Eichenberg viết: “Vấn đề miếng ăn cao hơn nữa tất cả. Bạn ta chuẩn bị bán rẻ niềm tin và thân xác chỉ để sở hữu một đĩa xúp hoặc một mẩu bánh mì. Loại đói khiến cho người ta thoái hóa đổi mới chất, đôi khi trở thành thú vật. Tình trạng ăn cắp thành phầm của thiết yếu đồng nhóm mình siêu phổ biến”.

Tù binh Đức được huy động cho vấn đề đốn củi, xây đường đi bộ và đường sắt ở mọi vùng sâu hẻo lánh nặng nề tới, tương tự như trong việc khai thác mỏ, ví dụ điển hình urani, than, sắt, đặc biệt là ở vùng lưu vực sông Đông.

Tỷ lệ tử vong trong tội phạm binh Đức là tương đối cao. Theo các số liệu thống kê của Liên Xô, từ thời điểm năm 1945-1956 có hơn 356.000 tù nhân binh Đức bị chết. Mặc dù nhiên, ngay gần 70% các trường hòa hợp tử vong xẩy ra trong thời kỳ ngày đông năm 1945-1946. Trong những khi đó, theo sử gia Viktor Zemskov, có tới 1,8 triệu công dân Liên Xô qua đời trong số trại tội nhân của Đức thời chiến tranh.


*

Đường về nhà

Số liệu thống kê đồng ý của Liên Xô từ thời điểm năm 1956 đến hay, 2 triệu phạm nhân nhân Đức đã được hồi hương sau thời điểm Thế chiến II kết thúc. Tuy nhiên, với số lượng lớn vậy nên thì con số thống kê khó tránh được sai sót. Những nguồn không giống thì cho rằng 680.000 tù túng nhân được thả vào chiến tranh, nhưng số lượng đó bao gồm các tù đọng binh trường đoản cú Romania, Slovakia, Hungary, v.v. Theo con số Liên Xô, 356.678 tù nhân chết trong số nhà tù đọng Liên Xô và khoảng 37.000 người trong các đó bị phán quyết vì lỗi lầm chiến tranh.

Trên thực tế, việc hồi hương ban đầu từ tận mon 6/1945, lúc 225.000 tầy binh thứ nhất thuộc diện “ốm yếu” được nhờ cất hộ về quê, trong số ấy có 195.000 phạm nhân binh Đức. Trong thời điểm tháng 8/1945, thêm 700.000 tín đồ nữa, trong những số ấy có 412.000 fan Đức, được phóng mê say khỏi các nhà tầy của Liên Xô.

Sử gia Elena Shmaraeva viết, chúng ta không được phép có theo tiền, nên những người dân được hồi hương vẫn tranh thủ download kẹo, dung dịch lá bởi tiền lương tiết kiệm ngân sách và chi phí được, mua bất cứ thứ gì họ có thể mua được trên tuyến đường về quê. Như trường phù hợp Wilhelm Lotse – hồi hương vào thời điểm năm 1949, với theo mình sát 6kg bánh bích quy với kẹo, 2.355 điếu dung dịch lá, và 600 gam thuốc lá.

Đôi lúc những người hồi mùi hương không được ăn uống uống trong không ít ngày khi dịch rời bằng các đoàn tàu khởi hành từ châu lục Nga. Nơi đầu tiên mà tù nhân binh Đức tới trên khu đất châu Âu là trại Xô viết ở Frankfurt (Oder). Họ đã ở lại đó trong 2-3 ngày, trước lúc được mang tới các địa phương tương ứng. Vào khoảng thời gian 1947, tới 70% số tầy nhân vào trại này bị ốm.