Số Phận Nghiệt Ngã - Tập 3

Gia đình 3 rứa hệ, 4 con người đều ko được bình thường, họ dựa dẫm vào nhau rau cháo qua ngày. Bị bệnh hành hạ, không thuốc thang, cuộc sống đời thường khốn khổ đầy đủ đường, số phận của mình như bị "trời đày".

Bạn đang xem: Số phận nghiệt ngã - tập 3

Số phận nghiệt xẻ của 4 người thiếu nữ như bị "trời đày"

Những số phận nghiệt té mà shop chúng tôi muốn nhắc đến đó là mái ấm gia đình bà Vi thị lực (SN 1937, trú tại buôn bản Trung Phú, làng mạc Nghĩa Trung, huyện Nghĩa Đàn, Nghệ An). Trong ngôi nhà 2 gian nhỏ dại hẹp được chế tạo nhờ tình thương của cộng đồng, bà Lực đang sinh sống và làm việc cùng 2 cô gái là Hà Thị Loan (SN 1964), Hà Thị Linh (SN 1973) và con cháu gái Hà Thị Luân (SN 1998).

Chồng mất sớm, nhằm lại cho bà Lực 4 bạn con gái. Bà tảo tần nuôi những con, cô gái đầu vẫn lấy chồng xa. Hầu như người sót lại thì cứ ngoài đôi mươi tuổi là bước đầu phát bệnh dịch với nhiều biểu hiện bất thường. Cũng vì bệnh tật mà bà Lực đã hết đi một tín đồ con gái.

Hiện, gia đình 3 vậy hệ cùng với 4 con bạn sống lệ thuộc vào nhau nhưng tất cả đều không được bình thường. Mỗi cá nhân một bệnh với những mức độ khác nhau, nhất là khi trái gió, trở trời bà con lối xóm hầu như nghe mọi tiếng la hét, đập phá, chửi bới phát ra từ bỏ căn nhà bé dại khiến người nào cũng ớn lạnh. Đó cũng là lúc các thành viên trong mái ấm gia đình phát bệnh, gánh nặng quan tâm bà, bà mẹ và dì để trên vai cô cháu Hà Thị Luân, được coi là người "tỉnh táo" tuyệt nhất trong gia đình.

Đến thăm gia đình bà Lực, tôi không khỏi ái ngại phần nhiều gì mình triệu chứng kiến. Trong khu vực vườn, chị Loan cùng với bộ xống áo đã rách rưới tả tơi, chân trần, khuôn phương diện lấm lem nhặt mọi hòn đá rồi ném vu vơ với một biểu cảm vô hồn. "Chị ấy suốt ngày đi vòng quanh trong vườn cửa cả nghìn bước chân, vừa đi vừa nhặt đá, vừa la, vừa hét, bê hồ hết hòn đá qua đầu rồi ném xuống. Bao gồm hôm viên đá rơi trúng chân chị lại hô hào lên như gồm ai tiến công đập. Cả mái ấm gia đình này khổ lắm. Khổ hết nói rồi chú à…", chị Hà Thị Liên, một tín đồ hàng xóm phân tách sẻ.

Còn người em gái là Hà Thị Linh lại từ nhốt mình trong căn phòng nhỏ tuổi hẹp cùng với mớ quần áo cũ, thi thoảng lại la hét vì chưng nghĩ rằng có fan sẽ có tác dụng hại mình. Thấy có tín đồ lạ, chị Linh đưa góc nhìn sợ hãi nhìn rồi đóng góp sầm góc cửa lại.

Chị Linh cũng đã có lần lấy ông xã nhưng vị phát bệnh buộc phải bỏ về nhà tại với mẹ rồi sinh người con gái là cháu Hà Thị Luân. Cũng từ bỏ đó, bệnh lý của chị càng ngày thêm nặng. Một mình bà Lực lại lo mang lại 2 con gái bệnh tật rồi nuôi đứa cháu từ lúc bắt đầu lọt lòng.

Hàng chục năm nay, bà Lực đã và đang quá thân quen với những hành động bất hay của hai bạn con gái. Mặc nhỏ la hét, ném đá, bà vẫn ngồi chú ý đan loại giỏ bởi tre. Tuổi đã cao nên hầu như động tác của bà cực kỳ chậm, đó cũng là bài toán duy tuyệt nhất bà hoàn toàn có thể làm và có lẽ để quên đi đầy đủ đắng nham hiểm ngã của cuộc đời mình. Khi được đặt ra những câu hỏi về cuộc sống đời thường thường ngày, bà cũng chẳng nói gì cơ mà chỉ cười cợt vô hồn, rồi chú ý về phía những con gọi nhưng chẳng ai trả lời.

Là mặt hàng xóm, đề xuất chị Hà Thị Liên cũng không hề lạ gì nỗi khổ của gia đình bà Lực: "Hôm ni bà ấy khỏe buộc phải thế thôi, cơ mà lúc như thế nào phát bệnh dịch là kêu đau rồi nói có con gì đang đục vào đầu mình. Ở đây không một ai khổ hơn gia đình bà Lực nữa. Cửa hàng chúng tôi ở gần, không có ai bảo ai nhưng hàng xóm các để ý, thỉnh phảng phất qua thăm xem mấy mẹ con, bà con cháu sống như vậy nào. Khi chúng ta phát căn bệnh còn biết để nhưng can ngăn, chăm sóc. Gồm lần phát bệnh nặng, chị Loan còn đánh cả người mẹ mình ứa máu, chị Linh thì lúc nào thì cũng trong triệu chứng hoảng loạn, la hét vày nghĩ có fan đang làm cho hại mình, khổ lắm".

Việc chuyên sóc, lo ngại bữa nạp năng lượng cho bà, cho mẹ và dì được đặt tất cả lên song vai người cháu gái Hà Thị Luân. Luân cũng được xem là người "tỉnh táo" nhất nhà. Cho dù đã cách sang tuổi 24, nhưng mà Luân nhỏ xíu gò, tí hon yếu với không được nhanh nhẹn như đám bạn cùng trang lứa.

Xem thêm: Sách Giải Bài Tập Toán Lớp 6 Bài 9 Phép Trừ Phân Số Trang 33, 34

Trước đây, Luân cũng xin đi sinh hoạt đỡ, có tác dụng thuê đến một mái ấm gia đình để kiếm tiền lo mang lại mẹ, bà cùng dì nhưng gần đây bệnh của người mẹ và dì nặng nề hơn nên Luân về bên để chăm sóc. Lúc này cuộc sống của cả 4 fan chỉ mong chờ vào tiền trợ cấp của phòng nước. Luân cũng phải túi tiền dè sẻn bắt đầu lo cho cả nhà đủ bữa.

Luân bảo: "Cháu cũng không đi làm việc được gì cả, giúp việc cho họ cũng khá được một thời hạn ngắn là nên về để quan tâm bà, bà mẹ vàdì. Cả gia đình đôi lúc chẳng gồm gì để nạp năng lượng cả…". Nói đoạn, Luân ngậm ngùi, rồi nạm quay khía cạnh đi, trên đôi mắt em phần nhiều giọt nước mắt cũng đã rơi lúc nghĩ về định mệnh hẩm hiu của cả gia đình đang đề nghị gánh chịu.

Nghe Luân trung khu sự, tôi vội vàng vào góc bếp mở vung các cái nồi đã cáu két, đen sì nằm bên dưới nền nhà, new biết được bữa ăn mỗi ngày của 4 fan chỉ là không nhiều canh rau vặt vào vườn và măng chua thổi nấu canh. Bà Lực đứng ngay gần nói: "Ăn nỗ lực (thế - PV) thôi là ngon lắm rồi". Vừa nói bà vừa cười khủng như để hễ viên thiết yếu mình trước hầu hết đắng cay cuộc đời mà bà đã thử qua.

Khi bà bầu và dì phát bệnh nặng, giờ đồng hồ chửi rủa, la hét không ngớt, Luân còn yêu cầu canh chừng để dì và bà bầu không vô tình tiến công đập bà. đôi khi Luân vẫn muốn đưa bà, người mẹ và dì đi khám, hay tải thuốc uống để hi vọng bệnh tình đỡ đi, nhưng điều này là không thể, vị cái ăn cho 4 tín đồ còn không được thì lấy tiền đâu để sở hữ thuốc hay phải đi khám.

Hàng ngày, 4 phận bạn sống phụ thuộc vào tiền trợ cấp xã hội cùng tình yêu thương từ láng giềng láng giềng. "Đây là mái ấm gia đình có yếu tố hoàn cảnh nhất mà tôi từng gặp. Cả mái ấm gia đình 4 người thì bà Lực cũng trở nên bệnh ngơ ngơ như thiếu huyết não, nói trước quên sau, còn chị Loan thì điên hẳn, không thể chút tỉnh táo nào nữa. Riêng biệt chị Linh thì mắc bệnh trầm cảm, thấy ai mang lại cũng chui vào trong nhà nấp, trốn cùng hét lên như tất cả ai rình rập đe dọa mình. Còn cháu Luân biết đến "bình thường" độc nhất vô nhị trong công ty cũng ko được minh mẫn như đám bạn cùng trang lứa đâu bên báo à. Rất có thể nói, anh chị em bà Lực 4 tín đồ như "trời đày". Bọn họ sống nhưng không bởi chết đâu, mái ấm gia đình bà Lực cả chiếc xã này yêu đương lắm", ông Ngô Xuân Trinh, làng mạc trưởng thôn Trung Phú, buôn bản Nghĩa Trung chia sẻ.

Ông Trinh mong ước bạn đọc hãy dang tay cứu giúp giúp mái ấm gia đình bà Lực: "Chính quyền địa phương, bà con lối xóm cũng tương đối quan tâm. Trước đây, nhà đất của bà Lực sắp tới sập, mỗi cá nhân góp một ít, shop chúng tôi đã xây được căn nhà dù chật nhưng cũng có thể có chỗ khiến cho bà cháu, bà mẹ con trú mưa, trú nắng. Bây giờ mong sao có sự quan tiền tâm của các cấp, bên hảo tâm để sở hữu tiền trị bệnh, dung dịch thang hàng ngày, nhất là lo đến tương lai của cháu Luân nữa".

Ông Nguyễn Long An - chủ tịch UBND thôn Nghĩa Trung mang lại biết: "Gia đình bà Lực hiện nay có chính sách của bên nước cung cấp và xóa được nhà tranh tre nhưng mà đang khổ lắm. Gia đình này khổ nhất xã chúng tôi. Các con của bà Lực hồ hết bị bệnh, có người lên cơn còn bắt cóc, bắt nhái, bắt cả nhỏ gà con đang sinh sống để ăn. Những năm qua tổ chức chính quyền xã cũng luôn luôn động viên, cung cấp những món kim cương vào các dịp lễ, Tết… Về thọ dài, xã không có điều kiện để trợ cung cấp thường xuyên, chỉ khi tất cả người tí hon đau, xóm đề xuất lên thì cửa hàng chúng tôi họp ủy ban nhằm tìm cách cung cấp cho họ…".

Căn đơn vị tình mến được tổ chức chính quyền xây dựng cho gia đình bà Lực.

Rời căn nhà nhỏ, hình hình ảnh cháu Luân thẫn thờ ở bậc cửa ngõ trong bộ áo xống cũ. Rồi phía trên trách nhiệm quan tâm cho bà, mẹ và dì mọi đổ dồn lên song vai của cô nàng vừa gầy gò, vừa yếu ớt. Băn khoăn Luân còn đủ tỉnh táo để gánh vác nhiệm vụ nặng năn nỉ của mình, giỏi rồi đây cũng tương tự những lo lắng của bà bé lối xóm, ông trời lại "đày" thêm một số phận nghiệt vấp ngã trong mái ấm gia đình đã quá đau thương này.