Tính cách quyết định số phận

Trong cuộc sống, có những người dân dù tài giỏi và học thức cao nhưng vẫn ko thành công. Ngược lại, có những người dân tuy rất thông thường nhưng thành công xuất sắc vẫn luôn mỉm mỉm cười với họ. Chuyện thành - bại, hay được - mất dựa vào rất phệ vào thái độ sống của mỗi bọn chúng ta. Ai kia từng nói rằng "tương lai thuộc về tín đồ biết chào đón và giữ đem nó".

Bạn đang xem: Tính cách quyết định số phận


*

Tính cách ra quyết định số phận, thái độ ra quyết định tất cả

Thật vậy, ít nhiều người mặc dù trong khó khăn vẫn luôn luôn tìm thấy thời cơ cho mình, tuy nhiên cũng không ít người khi cơ hội đến, chúng ta lại chần chừ, rồi bỏ qua vì ngại ngùng gian khổ. Có người vượt qua trở ngại bằng thái độ lạc quan, lại sở hữu người chao đảo bởi hầu hết ý nghĩ về tiêu cực. Bởi vậy, không thực sự khi bảo rằng "Thái độ vào vai trò đưa ra quyết định chuyện thành - bại của mỗi người".

- Vậy thiên chức của bé là gì hả cha?

- 1 người bọn ông chân chủ yếu sẽ biết mình thực sự ước ao gì

- Vậy chắn chắn chưa hẳn là đi học, con chẳng biết mình học để làm gì, làm loại gì… việc học chẳng hào hứng gì cả, bé chán mang lại tận cổ rồi.

Cha lặng ngắt lắng nghe rồi đưa mang đến tôi một thìa muối hạt thật đầy với một ly nước nhỏ.- bé cho thìa muối hạt này vào ly nước với uống test đi.

- cốc nước mặn chát cha à, tôi nhăn mặt.

Cha lại dẫn tôi ra một hồ nước nước gần đó và đổ một thìa muối hạt đầy xuống nước: "Bây giờ bé hãy nếm thử nước trong hồ nước đi."

- Nước trong hồ vẫn vậy thôi, thưa cha. Nó chẳng hề mặn lên một chút nào đâu…

Cha ban đầu chậm rãi nói:

- con à, người nào cũng có lúc gặp gỡ khó khăn, chán nản và bi quan trong cuộc sống. Với những trở ngại đó y hệt như thìa muối hạt này đây, nhưng mỗi người hòa rã nó theo một giải pháp khác nhau. Những người có chổ chính giữa hồn rộng lớn mở giống như một hồ nước thì buồn bực không có tác dụng họ mất đi nụ cười và sự yêu đời. Tuy vậy với những tín đồ tâm hồn chỉ bé dại như một cốc nước, họ đã tự biến đổi cuộc sống của bản thân mình trở thành đắng chát với chẳng khi nào học được điều gì có ích.

Tôi ko mấy tuyệt hảo và chưa làm rõ lắm đều gì thân phụ nói. Chỉ biết là cảm xúc rất rất dễ chịu và thoải mái và dễ chịu khi được ngồi đung gửi trên song vai bền vững và kiên cố của cha.

Xem thêm: Đánh Giá Các Phiên Bản Autocad Bản Nào Tốt Nhất, Nên Dùng Auto Cad Bản Nào

10 năm sau. Cậu bé ngày xưa hiện giờ đã to và trưởng thành. Tôi đang lái loại xe Jeep 1952 Willys về phía rất nhiều ngọn đồi ở phía trên thành phố Redlands (Bang California) cùng với ý định sẽ không bao giờ, không khi nào quay lại trường học tập hay cuộc sống nữa. Mới 17 tuổi, tôi đang nếm trải nỗi nhức tan đổ vỡ của tình yêu đầu. Cô nàng mà tôi hẹn hò, chẳng hề báo trước 1 tiếng, và trọn vẹn không yêu mến xót, đã vứt rơi và lập tức hẹn ngay với những người bạn thân. Cơ hội ấy, nhân loại của tôi như sụp đổ

Cuối cùng, khi trời tối, bụng đói cảm giác cồn cào và lòng đau như cắt tôi cũng mò về nhà. Tôi siêu kiệm lời nhưng gồm lẽ ánh mắt của tôi đã tiết lộ cho thân phụ biết chuyện gì đã xẩy ra với tôi. Tuy khôn xiết đói nhưng quan yếu nuốt được miếng nào vào bụng, bởi thế, tôi trở lại phòng, nằm lăn ra nệm và ban đầu khóc nức nở. Tôi cứ thổn thức khóc như thế với hồ hết kỉ niệm của ái tình đầu. Một thời gian sau, cánh cửa phòng tôi từ từ xuất hiện thêm và tôi rất có thể cảm nhận được phụ thân mình vẫn đứng âm thầm bên giường.

Sau đó, ông dìu dịu kéo tấm chăn cùng chui vào nằm bên tôi. Ông quàng cánh tay ấm áp và trẻ trung và tràn trề sức khỏe quanh tín đồ tôi, cùng ôm tôi chặt hơn bao giờ hết. Ông kéo cả trái tim, khung hình và tâm hồn tôi vào bạn ông. Tôi cảm giác được cả hơi nóng lẫn sức mạnh của ông, trong những khi nước đôi mắt vẫn tuôn như mưa.

Và rồi ông ban đầu khóc cùng tôi. Tôi thấy lồng ngực vững chãi của ông rung lên với đầy đủ tiếng nấc nghẹn ngào. Khía cạnh ông áp vào trong 1 bên má của tớ và tôi cảm thấy đầy đủ giọt nước mắt nóng sốt của ông đan xen với nước mắt của tôi lăn bên trên má mình. Lần này, ông không nói gì cả, chỉ khóc. Khóc bởi vì nỗi chống mặt đời của đứa con trai, khóc vị yêu yêu quý và cảm nhận được những âu sầu khổ sở trong tâm tôi.

Một dịp sau, giờ đồng hồ thổn thức của tôi bớt dần cùng một ánh nắng le lói sửa chữa cho nỗi đau cào xé khi nãy. Phụ vương tôi ngồi dậy, quấn chăn quanh cằm tôi, đặt một cánh tay lên vai tôi và nói: "Con trai, ba hứa rằng ngày mai trời lại sáng. Tía thương con." Sau đó, ông thoát ra khỏi phòng, cũng âm thầm như khi ông bước vào….

Ông nói đúng. Sau này trời lại sáng. Tôi ngồi dậy, mặc bộ áo xống đẹp nhất, dọn dẹp chiếc xe jeep của bản thân sáng bóng với phóng cho trường.

Cuộc sinh sống vẫn tiếp diễn, tươi tắn hơn cả trước kia, bởi vì tôi hiểu được mình được dịu dàng vô điều kiện, bởi thân phụ dậy mang đến tôi biết ra sao là cảm thông, là thân thương thực sự.

"Không bao gồm bóng buổi tối thì các vì sao cũng cần yếu toả sáng. Cuộc sống cũng vậy, không tồn tại nỗi buồn làm sao nhận biết được quý giá của niềm vui. Lúc có trở ngại mong chúng ta đừng chán nản chí, hãy cảm ơn vì chưng nó cho chính mình cơ hội để xem được hồ hết thứ mà trước đây bạn chưa hề biết."

Mới ngay sát đây, tôi vừa âm thầm lặng lẽ đóng nắp áo quan cho phụ thân tôi. Trước khi làm thế, tôi giới hạn lại, một lần nữa, vuốt ve rất nhiều sợi râu bên trên cằm của ông và nhớ đến 2 loại đêm đã cách đây lâu, thọ lắm rồi.

"Cho dù chúng ta chọn con phố nào, bạn vẫn sẽ có chút bịn rịn với những tuyến đường mà các bạn không chọn hoặc đã đi được qua. Do vậy bên trên đời không còn có chuyện lựa chọn mà không ân hận hận. Bạn cần tin rằng con phố bạn đã lựa chọn là giải đáp chưa chính xác. Và biến hóa nó thành tuyến đường đúng. Nỗ lực thôi."